Snack's 1967
Tinh Vi Không Chỉ Là Giải Trí  Tải Game miễn phí
 Wap tải clip nóng
TinhVi.Wap.Sh
I.Giới thiệu
1.Vài nột về tỏc giả. SGK
2.Hoàn cảnh sỏng tỏc.
-1952 trong chuyến đi thực tế 8 tháng về TB, TH đó sỏng tỏc “Tuyện TB” phản ỏnh cuộc sống tủi nhục của đồng bào miền núi TB dưới ách áp bức bóc lột của TD-PK và sự giác ngộ CM của họ.
+TP có ba truyện: “Cứu đất cứu mường”, “Mường Giơn”, “Vợ chồng A Phủ”.
+Tp thể hiện nhận thức, khám phá hiện thực kháng chiến ở địa bàn vùng cao TB và thể hiện tái năng ng.thuật của TH.
+Tác phẩm đó đoạt giải nhất về truyện và kí của Hội văn nghệ Việt Nam (1954-1955).
-“Vợ chồng A Phủ” viết về hai chặng đường đời của Mị và A Phủ.
II.Phân tích.
1.Mị-con dõu gạt nợ nhà Pỏ Tra.
(Đoạn 1. từ đầu -> A sử đi chơi bị đánh vỡ đầu):
a.Truyện mở đầu = lời giải thích về chân dung của Mị.
+Cô gái ngồi quay sợi bên tảng đá.
+Cô ấy luôn cúi mặt, mặt buồn rười rượi .
Việc làm và chân dung của Mị hoàn toàn đối lập với sự giàu sang, tấp nập của g/đỡnh Thống lý => Cỏch giải thớch tạo sự chỳ ý cho người đọc, gợi ra một số phận éo le của Mị.
b.Hoàn cảnh Mị phải làm dõu nhà Thống Lớ.
+Bố mẹ Mị nghèo không có tiền làm đám cưới nờn vay tiền nhà TLớ -> trả mói khụng hết, Mị lớn bị bắt về làm dõu gạt nợ => Số phận của người dân nghèo, người PN nghèo ở miền núi rất bi thảm; sự bất công của XH miền núi lúc đó.
c.Nhõn vật Mị.
-Trước khi về làm dâu nhà Thống Lí.
+Mị là thiếu nữ xinh đẹp, có tài thổi sáo, thổi lá. Tiếng sáo của Mị khiến trai bản đứng nhẵn cả chân vách buồng cô => Báo hiệu vẻ đẹp chàn đầy của tâm hồn.
+Mị từng có người yêu, từng được yêu & nhiều lần hồi hộp trước tiếng gừ của của bạn tỡnh => Cuộc sống của Mị tuy nghốo về vật chất song rất h/phỳc. Vỡ chữ hiếu Mị đành làm dâu gạt nợ.
-Khi bị bắt về làm dõu nhà TL: đêm nào Mị cũng khóc, Mị trốn về nhà, định ăn lá ngón tự tử. => Sự phản kháng quyết liệt của Mị ,Mị không muốn sống cuộc đời của kẻ nô lệ trong nhà TL, muốn sống theo mong muốn của mỡnh, cũng như nàng k/khát một cuộc sống có h/p, có t/y.
*Sau đó ; ở lâu trong cái khổ Mị cũng quen đi.Mị tưởng mỡnh là con trõu con ngựa, Mị cỳi mặt khụng nghĩ ngợi , chỉ nhớ những việc khụng giống nhau, mỗi ngày Mị khụng núi, lựi lũi như con rùa nuôi trong xó cửa, Mị ở trong buồng kín mít…thỡ thụi.
Tô Hoài đó diễn tả được thứ ngục thất tinh thần, giam hóm cỏch li tõm hồn cụ với cuộc đời, huỷ hoại tuổi xuân & sức sống của cô. Đó cũng chính là tiếng nói tố cáo chế độ pk miền núi chà đạp lên quyền sống của con người.
Khi cha chết, Mị không nghĩ đến việc ăn lá ngón tự tử chết nữa nhưng cô buông xuôi, sống vật vờ. Mị đáng thương, không cũn tha thiết với c/sống mà chỉ sống như một cái xác không hồn.
=>Nghệ thuật miờu tả tinh tế, chọn lọc chi tiết đặc sắc đó khắc họa được hỡnh tượng nhân vật Mi: tiêu biểu, điển hỡnh.
-Đêm tỡnh mựa xuõn và sự thức tỉnh của Mị
+Mùa xuân TB: gió thổi…, gió rét rất dữ dội …những chiếc váy hoa đem ra phơi…đán trẻ chờ chết cười ầm… -> mùa xuân TB đặc trương và làm say lũng người bằng hương rượu ngày tết.
+Mị uống rượu, uống ừng ực từng chén -> say nên quên đi thực tại và sống lại ngày trước: Mị thổi sáo giỏi, Mị “uống rượu bên bếp và thổi sáo, thổi lá…theo Mị”. Mị nghĩ lại mỡnh từng cú một quảng đời HP, đầy kỉ niệm, Mị thấy mỡnh phơi phới trở lại, trong lũng đột nhiên vui sướng như những đêm tết ngày trước, Mị thấy mỡnh cũn trẻ lắm… Mị nhớ rằng mỡnh vẫn là một con người và có quyền đi chơi ngày tết. Mị muốn đi chơi, muốn vợt qua cái nhà tù giam hóm mỡnh bấy lõu nay.
+Tiếng sáo gọi bạn: được miêu tả nhiều lần và có nhiều biến đổi khác nhau: “Ngoài đầu núi…thổi”, “Tai Mị… gọi bạn”, “Trong đầu… sáo”, “Tiếng sáo… chơi”
Tiếng sáo thực tại đưa Mị về những mùa xuân trước, tiếng sáo tâm hồn đưa cô đến niềm hạnh phúc yêu thương. Tiếng sỏo trở thành tiếng lũng của người thiếu phụ.
=>Mùa xuân, tiếng sáo, hơi rượu khiến lũng Mị rạo rực, Mị muốn đi chơi. Niềm khao khát HP đầy nhân bản, tỡnh yờu c/sống tiềm tàng được đánh thức.
Trong Mị đầy những mâu thuẫn chân thực. Mị được đặt trong sự tương tranh giữa một bên là sự sống, một bên là cảm thức về thân phận. Tỡnh càng xỏo động thỡ lũng càm đớn đau cùng thực tại. Sức ám ảnh của quá khứ lớn hơn nên Mị đắm chỡm vào ảo giỏc và “quấn lại túc… cài ỏo”, cụ khụng nhỡn thấy A Sử bước vào, không nghe hắn nói. Bị AS trói, mị vẫn như không biết gỡ. Sau đó Mị ý thức thực tại khi “Cổ tay … thịt”.
2.A Phủ, người ở gạt nợ cho nhà thống lí.
-A Phủ đánh AS, bị bắt, bị những hủ tục của bọn cường hào miền núi biến thành nô lệ. Anh là sự đối lập giữa hai con người trong một: A Phủ cường tráng, gan góc, bất khuất và A Phủ cúi đầu chấp nhận sự trừng phạt -> Am hiểu tâm lí nhân vật của nhà văn.
-A Phủ nghèo nhưng sống tự lập, chân chất, thẳng thắn; anh lao động giỏi, thổi sáo hay và yêu nghệ thuật. A Phủ là đứa con của núi rừng tự do nhưng không tránh được kiếp sống nô lệ.
=>Cuộc đời của AP và Mị có nhiền nét tương đồng.
3.Sự gặp gỡ của những con người cùng cảnh ngộ. -A Phủ làm tôi tớ cho gia đỡnh nhà thống lớ vỡ mải bẫy nhớm để hổ vồ mất một con bũ nờn thống lí trừng trị: “Trói đứng…hơi lúc lắc”.
-A Phủ chỉ đứng nhắm mắt cho đến đêm khuya.
-Trong những đêm dài mùa đông lạnh và buồn, Mị đến bếp lửa hơ tay-bếp lửa như người bạn tri âm của Mị-và Mị thấy A Phủ mắt mở trừng trừng, Mị vẫn thản nhiên hơ tay chỉ biết ngọn lửa, A Phủ là cái xác chết đứng đấy thỡ Mị vẫn thế thụi -> Khi A Phủ bị trói đứng, Mị gần như vô tri, cô lặng lẽ như cái bóng. H/ảnh Mị bên bếp lửa khắc họa rừ nột nỗi hộo hắt của người đàn bà trong đêm dài tối đen vùng cao.
-Đêm mùa đông khác Mị dậy thổi lửa, liếc mắt trụng sang thấy “A Phủ một dũng nước mắt… đen xạm lại”, Mị thấy A Phủ khúc và nhớ lại việc Mị bị trúi -> thấy “chúng nó thật độc ác, chỉ đêm mai là người kia chết, ta chỉ con biết đợi ngày rũ xương ỡ đây”.
=>Giọt nước mắt của A Phủ là giọt nước làm tràn cốc đưa Mị ra khỏi cơn mê của thực tại trở về nỗi nhớ, nhớ đến nỗi khổ của mỡnh, xút xa cho mỡnh và cảm thấy thương A Phủ. Tô Hoài rất am hiểu tâm lí con người, phải thương mỡnh, nhận ra mỡnh cũng đau khổ thỡ mới hiểu được người khác. Mị thương A Phủ, tỡnh thương lớn dần.
+Mị tưởng tượng… thấy sợ và úc này tỡnh thương A Phủ lớn hơn tỡnh thương bản thân, là cơ sở để Mị cởi trói cho A Phủ.
+Mị “rón rén bước… đi ngay” -> sau khi giúp đỡ được A Phủ, giải quyết được tỡnh thương người thỡ Mị lo sợ cho tai họa của mỡnh, thương mỡnh. Sự lo lắng ấy giỳp Mị cú sức mạnh để cùng thoát chạy theo A Phủ, thay đổi số phận mỡnh. Trong con người Mị đó lúe lờn hi vọng, khỏt vọng sống lại bừng lờn.
4.Nghệ thuật miờu tả và kể chuyện của Tụ Hoài.
-Miờu tả thiờn nhiên, tả cảnh rất đặc sắc. Cảnh miền núi hiện ra với nét sinh hoạt và phong tục riêng
+Tả mùa xuân, ngày tết rất hấp dẫn với nhiền nét chấm phá, màu sắc và đường nét tạo hỡnh.
+Tả c/sống sinh động, tạo ấn tượng mạnh cho người đọc.
-Miờu tả tõm lớ nhõn vật tài tỡnh.
+Miêu tả qua hành động của Mị và A Phủ rất ít nhưng gây ấn tượng.
+Qua dũng suy nghĩ trong tõm tư nhiều khi chập chờn.
+Diễn tả tinh tế những diễn biến tõm lớ chõn thực, phức tạp của nhõn vật.
-Giọng kể khi thỡ khỏch quan, khi thỡ nhập vào nhân vật, các giải thích ngắn gọn, tạo ấn tượng. Ngôn ngữ sinh động, chọn lọc, có sáng tạo.
III.Kết luận.
Tác phẩm là một thành công trong đề tài miền núi. Truyện đó thể hiện tư tưởng nhân đạo tích cực mang tính giai cấp: lên án chế độ pk thực dân bóc lột tàn bạo; thông cảm với số phận đau khổ của người dân nghèo miền núi. Khẳng định phẩm chất tốt đẹp và khát vọng sống của họ, khả năng tích cực và con đường CM của họ.
TP có nhiều nét nghệ thuật đặc sắc đặc biệt là miêu tả tâm lí nhân vật.
Danh Mục
KQXS | Game | Ứng Dụng | Theme | Học Tập | Nhạc Chuông | Hình Ảnh | Tin Tức | Đọc Truyện | Thủ Thuật | SMS Mẫu | Tiện ích | Game PC | Ứng Dụng PC | Dạy Lam web
 Tải game miễn phí
 Wap tải phim
* Trang chủ
edit wapU-ON
Thống kê toàn hệ thống site
C-STAT
© Bản Quyền 2013,Tinh Vi.Wap.Sh.
Tác giả: Đinh Minh Huấn
Email: tinhviwap@gmail.com